Sau đó cả nhà em ngồi xuống làm như thầy nói. Trên cái bàn lễ là 9 ngọn nến sắp theo âm dương bát quái ấy, bắt đầu sư thầy tụng kinh. Cả gia đình em chỉ kêu ” nam mô a di đà phật” nhại lại lời ông thầy ấy. Đọc được một lúc thì con mèo sà vào lòng sư thầy, nó kêu ngao ngao mà đau lòng như kiểu nó muốn nói là chết oan ấy. Tầm vài phút sau bỗng ông thầy quát lớn :” nhà người đã vào nhà sao không ra mặt? ” Bỗng đâu một làn gió lạnh thấu xương từ cửa lớn xông vào, nó mang thèo cái mùi của đất, mùi hôi của thịt chuột thối ấy các thím.
Lúc đó tất cả các ngọn nến đều tắt hết. Ông thầy kêu :”mau mau, thắp nhanh…” em đơ người, bố em lúc đấy vội chạy lấy bật lửa để thắp nến, cái Ngọc thì run bần bật. Lúc đó nó khóc rồi Rồi thì bước chân mỗi lúc một rõ, nỗi sợ hãi vô cùng trong em. Ông thầy nói lớn :” nhà người tên gì, bao nhiêu tuổi, vì sao lại chết” ….
Cái Ngọc tự nhiên đứng dậy, người như vô hồn. Một giọng chua chát, khàn khàn như bị chặn họng lại từ cái Ngọc :”tao tên Phượng, năm nay tao 19 tuổi, tao chưa chết ” Cả nhà em chỉ biết đọc liên hồi nam mô a di đà phật. Vì trước lúc đó, ổng kêu là nếu nó có nhập vào ai thì cự kệ cho nó nhập để thầy hỏi rõ ngọn ngằn thực hư thì mới hóa kiếp cho nó được. Nhìn thấy đứa em gái như vậy, em vừa sợ vừa đau.
Con Ngọc nói xong rồi cười một tiếng lớn làm con mèo ngồi trong lòng ông sư xù cả lông lên, nó kêu gào thảm thiết, ông sư thầy thấy thế mội ghì chặt lấy nó. Ông kêu :” nhà ngươi đừng sợ, đã có phật ở đây thì người sẽ sớm đầu thai”
Lúc đó con mèo không kêu nữa mà nó run run kiểu trời rét dưới 8* C ấy.
Sư thầy hỏi tiếp:” ngươi còn sống sao không chịu làm điều thiện mà cứ gây điều ác thế, phá phách người khác là có tội. Sau sẽ không được đầu thai”
Ông thầy vừa nói vừa lấy ngón cái bấm mạnh vào trán cái Ngọc, cái Ngọc giãy giụa không không thể thoát khỏi ngón tay của ổng. Nó vùng vẫy một lúc thì thoát ra được, nó cầm cái bàn hất tung lên, tất cả nến đều tắt, bố em đi nhặt từng cái rồi thắp lại… Cái Ngọc quát lớn :”thằng kia, mày muốn chết à ” Tức thì nó nhảy bổ vào bố em, ông Thầy đứng giữa ngăn lại, tái vào má nó liên tiếp 3 phát liện. Em tức nổ đom đóm mắt, định phang ông này trận khi xong việc.
Một tay ổng ấn vào trán, một tay ra hiệu em trói cái Ngọc lại. Cái Ngọc dãy dụa dưới sàn nhà. Em thực sự thương nó lắm. Cái Ngọc thở hổn hển trên sàn. Ông ấy hỏi tiếp :”mày đã chết rồi biết chưa. đây đâu phải thân xác của mày. Có phải mày giết con chủ nhà trước không” Cái Ngọc lắc đầu lia lịa, nó bắt đầu chảy mồ hôi dù trong phòng rất mát. Ổng nói :”không nói tao đánh mày này” vừa nói ông vừa đánh nó, sau ông hỏi :”có đau đớn không? mày có nói không”.
Cái Ngọc lắp bắp :”phải, là tao. tao phải giết nó” “đó là nhiệm vụ của tao”. Lúc đó mẹ em thương con gái, tay xoa bàn tay của nó… môi nó nhợt nhạt, tím tái. Ông thầy hỏi tiếp :”thân xác của mày ở đâu? mày có muốn siêu thoat không”? Cái Ngọc nó nhắm mặt lại như đang ngủ ấy. Ông thầy và vào miệng nó mấy phát. Nó tỉnh dây, ông hỏi câu tương tự. Nó trả lời :”thân xác chia làm bẩy, mỗi phần một gốc cây. Tao chưa chết sao siêu thoát được ”
Đây là lần thứ 2 ông sư đánh em gái em…

No comments:
Post a Comment