Tuesday, January 1, 2019

Ngôi Nhà Ma Ám – Cây Vừng Bên Cửa Sổ chap 11


Cả đêm hôm đó Văn không thể ngủ được. Suy nghĩ hết nứơc mà không thể làm gì được. Văn nghĩ nếu cứ như này thì không được. Nếu có chuyện gì vs Ngọc thì sao. Gần 11h đêm, Văn bấm điện thoại cho Bố mà không được
Văn nằm trên giường trằn trọc, cầm con dao trong tay bỗng Văn thấy có gì đó lấp ló ở ngoài cửa số. Văn bật dậy, nép vào tường nhìn sang thì ở trên cây vừng là một hình người con gái, tóc che hết khuôn mặt, chỉ còn hiện ra hàm răng trắng toát. Nó tiến lại gần Văn ngay lập tức, theo phản xạ Văn lùi xuống thì ngã xuống giường. Oan hồn tiếp tục đè lên người Văn, lực tay không thể đẩy nó ra. Nó hình như muốn nói :”tao sẽ giết đứa bé gái trong nhà này để thế mạng cho tao”… Giẫy dụa không được Văn vớ lấy con dao đâm vào oan hồn, nó thấy vậy liền buông Văn ra, vụt qua cửa sổ biến mất. Văn chạy ra ngoài cửa vào phòng Ngọc thì thấy 2 mẹ con vẫn đang ngủ. Văn hiểu rằng, lúc nãy không phải mơ mà là thật. Có điều lạ là sau khi Ngọc bị như thế mà hỏi nó thì nó chẳng biết gì. Văn và mẹ quyết không nói cho nó. Sợ nó hoảng..
Vài ngày sau, trước ngày bố Văn hẹn lên HN 1 ngày. Mẹ Văn gọi điện báo về kêu sẽ không ăn ở nhà. Vậy là 2 anh em ra quán gần nhà ăn. Chọn bàn ngồi, 2 anh em gọi món rồi ăn. Đang ăn thì phía bên cạnh có 2 người đàn bà nói chuyện với nhau. :” chị Lương ạ, hôm trước em đi làm về muộn qua cái ngôi nhà đấy thì thấy có một bóng người mặc đồ trặng vụt lên cây, em chắc không thể nhầm được. Đây là lần thứ 3 rồi. ” Bà bên cạnh nói :” tao cũng thấy 1 lần rồi. nghe đâu từ hồi ông C ở đó thì mới xuất hiện. Nghe nói ông ấy gốc Trung Quốc, sống một mình với đứa con nuôi”
Văn nghe thấy bắt đầu thấy lạnh lạnh ở sống lưng. QUay sang hỏi :” có phải cô con gái tầm 6 tuổi không cô? ” 2 bà đều quay sang nhìn 2 anh em :” uh, đúng rồi em. Cái đứa bé mà ông ấy nhận nuôi tại chùa bồ đề hồi đầu năm ấy. Con bé hay chơi ở gốc cây lộc vừng to nhất ấy” Thỉnh thoảng thì ông sư chùa đó cũng hay qua nhà đó lắm.
Nghe thấy thế, văn bất thình lình rơi đũa. Ngọc không hiểu chuyện gì, liền lấy đũa khác lau cho anh. Trong đầu Văn giờ là suy nghĩ hỗn độn. :”chẳng lẽ đứa bé gái đó không phải là người chủ trước đây, bé gái đó là con chú C, sao chú ấy phải nói dối. Còn việc ông sư kia là thế nào? họ quen nhau từ trước…”
Văn chưa kịp hỏi thêm thì 2 người đó đã ra trả tiền bước ra khỏi quán. Văn vừa ăn vừa suy nghĩ. Tối nay lẽ ra Văn có hẹn đến nhà DIễm mà giờ Văn chẳng thế suy nghĩ đến việc đó nữa. Văn nhắn tin cho Diễm. 2 anh em đi về nhà, phía trước là ngôi nhà bao vủ một màu xanh của lộc vừng và cây leo …

Ngôi Nhà Ma Ám – Cây Vừng Bên Cửa Sổ Chap 10


Những ngày bố em đi về quê là những ngày dài dằng dặc đối với cả gia đình. TỪ ngày có ông thầy đến dường như mọi chuyện bắt đầu êm đềm. Emvẫn học ở trường, thỉnh thoảng vào facebook của DIễm. Mọi chuyện bắt đầu khi vào ngày thứ 5 kể từ ngày ông thầy đến. Bố vẫn chưa về… Buổi tối hôm ấy như mọi hôm, em học đến khuya, tầm hơn 1h sáng, em cầm điện thoại lên giường check facebook cuối ngày. Một cảm giác bất an thoáng qua trong đầu em Em mở điện thoại lên một lúc, cái ánh sáng của màn hình điện thoại hắt vào khuôn mặt gồ gề của em. Em bấm khóa bàn phìm thì bên cạnh khuôn mặt em là một khuôn mặt khác, đôi mắt không hồn, và da mặt xám xịt, Em ném cái điện thoại xuống giường, ngoài kia ánh trăng chiếu vào xuyên qua cái cửa số. Lúc đầu em nhớ là đã khép rồi sao lại mở to thế kia.
Em bật điện phòng nhưng không được, với cái điện thoại dưới sàn. em bật flash led để cho đỡ sợ. Em chiếu cái ánh sáng led đến cái cây vừng đó thì một cái đầu lâu đặt trên cành cây, ngang tầm mắt em. Nó nhìn em đầy thù hằn, em chết lịm lúc đó. Nó di chuyện lại gần cửa số, em hét to :”mẹ ơi…cứu….”
Em gọi liên tục mà chẳng ai thèm tới, lẽ ra Ngọc vs Mẹ ở bên phòng phải nghe thấy chứ. Sau khi bố đi thì mẹ em xuống ngủ vs Ngọc. Nó tiến sát lại gần, nó chạm vào mặt em, còn em thì lùi sát vào tường hết mức có thể. Cái chạm giữa da em và da mặt nó. Thực ra không phải da mặt mà là một lớp sắp như nến ấy, có vui hương xen lẫn mùi thịt thôi Nó đang chiếm đoạt cơ thể em. Em thề là em không thể làm gì hơn lúc đó. Ngột ngạt và có cảm giác buông xuôi.
Em nhắm mắt trong vô vọng thì :”đốp đốp đốp” em bừng tỉnh, hóa ra là em đang mơ, còn âm thanh đó là mẹ em tát em. Mẹ nói :”tỉnh dậy đi con, con gặp ác mộng rồi :” Cái Ngọc tay cầm ly nước lọc đưa cho em. :”anh làm em sợ quá…” Nó nói kèm theo tiếng khóc nghẹn ngào.
Em không tin là mình gặp mơ. Nó thật đến nỗi mà cái mùi đó vẫn còn thoảng qua mũi em… Mẹ và Ngọc quay lại phòng, em chẳng thế nảo ngủ được. Bật máy tính lên, google tìm hiểu một số thông tin về thuật yểm bùa. Em ngủ gục lúc nào trên bàn máy tính không hay, lúc Ngọc gọi em thì em mới tỉnh lại. Em sực nhớ đến cái mùi hương tối qua. EM chạy lên tầng 3, vào phòng nhỏ. :”đúng cái mùi này rồi, em tìm xung quanh nhưng không thể thấy nó đâu”.
Em kéo ghế rồi bước lên, tìm ở trên nóc tủ thì một cái hòm vali cũ kỳ. Hòm được khóa cẩn thận, hòm không cũ lắm vì cái khóa chưa han rỉ. Khóa được mở sẵn sàng, kiểu như nó muốn đợi em đến thì phải.
Giọng của Ngọc từ tầng dưới vọng lên :”cơm thôi….” từ bé tới giờ nó có cái tật xấu đó rồi, sau này khi lấy chồng mà nó gọi bme chồng như thế thì sớm muộn cũng bị đuổi. EM mang cái hòm đó xuống đút vào gầm giường.
Ngày hôm đó, sau khi học xong vẫn như mọi ngày, thím ấy đi về nhà. Sực nhớ đến Diễm. Thím ấy có hẹn vs nó tối nay. Hôm nay lần đầu tiên thím ấy đến nhà bạn gái, nên ăn mặc chỉnh chu, trước khi đi thím không quên xịt ít nước hoa Acqua Di Gio lên người. Để mặc 2 mẹ con ở nhà. Cái Ngọc thấy anh trai dắt xe ra nó chạy ra cổng :”woa, anh hôm nay bảnh quá! anh đến nhà bé Diễm phải hok? ”
Thím ấy đáp lại :”uhm, mày chúc anh may mắn đi, ” Con bé vỗ vào vai Văn một cái :”ok. anh đi về sớm nhé “.
Trên đường đi đến nhà Diễm, Văn suy nghĩ đủ thứ trong đâu:”đến đó gặp bố mẹ nó thì nói như nào? Mình ăn mặc thế nào có được hok ?…” 20 phút sau, Văn đã đến cái ngõ rẽ vào nhà Diễm. Lấy điện thoại ra gọi :” anh đang ở đầu ngõ nè, em ra đi ” Đầu dây bên kia vui vẻ đáp lời :”dạ, a đứng đó đợi em lát nhé.” Hơn 15 phút sau mới thấy con bé . Đứng trước Văn là DIễm với mái tóc thắt nơ, khác với 2 lần trước, hôm nay nó mặc bộ đồ ngủ, nhìn hoa lá lắm các thím à . Nhất là cái màu hồng lấp ló sau làn áo
Chưa kịp nhìn kỳ Diễm thì em nó nhảy tót lên sau xe và vỗ vai em :” đi thẳng rồi quẹo trái thầy ơi…” Em đáp lại :” vậy thầy bảo gì phải nghe nhớ chưa”

CHốc lát Văn đã đến trước cổng nhà Diễm. Một ngôi nhà 4 tầng không to lắm. Diễm mở cửa, kèm theo một nụ cười trên môi :”nhà em nè, hôm nay bố mẹ em có việc chỉ có hai chị em thôi ” Vào đến nhà thì gặp con chị Diễm. Nó chẳng thèm nhìn thím Văn, chăm chú xem tivi. “THôi mặc kệ nó. Mình đến đây để tán Diễm cơ mà” Văn tự suy nghĩ để an ủi. Diễm kéo em lên phòng, lâu rồi Văn mới vào phòng con gái. Mùi thơm và sạch sẽ lắm các thím à. Ngồi một lát rồi Văn kêu Diễm mang sách ra học.
Tầm 10h hơn Văn nói :” Muộn rồi, a phải về. Hôm khác a lại qua nhé ” Con bé gật gật và mỉm cười. Diễm dắt em xuống cầu thang thì gặp con chị. Con chị thấy Văn thì có vẻ gét ra mặt, quay sang Diễm nói :” mày ăn xong mà hok dọn à, lát mẹ về lại nói ” ÔI vl… Đúng cái giọng con bé hôm qua gặp ở đầu cổng rồi. Văn hok thể quên được. Diễm có vẻ tức, nó hok nói j rồi tiễn em về.

Sau khi về nhà, Văn vào phòng, sực nhớ đến cái hòm lúc sáng cất ở gần giường, Văn đưa tay với lấy nó, mang ra ngoài. Đề phòng chuyện gì xảy ra đột ngột, Văn mở cửa, bật điện sáng trưng. Mở ra thì bên trong có những thứ sau : Có 2 cục nến to lắm. Loại nến bán ở chợ Đồng Xuân rất nhiều, 1 con dao giống miêu tả trong cuốn sách, 1 bức ảnh người con gái. Hình trong ảnh còn rất trẻ độ 18 hoặc 20. Mái tóc ngắn và miệng cười tươi. Trong đầu Văn lúc này thì bán tín bán nghi. Chẳng lẽ oan hồn đó là cô gái này. Nhưng tại sao lại để ảnh của cô ta làm gì. Sao lại có những dụng cụ như này. ”
Đang miên man suy nghĩ là xoảng, tiếng cốc rơi kèm theo tiếng hét của Mẹ Văn. :”Ngọc ơi, con sao thế này. Máu ở đâu mà nhiều thế này.” Văn vội chạy vào thì hình ảnh cái Ngọc đầu tóc rũ rượi . Cái miệng đầy máu như muốn tuôn ra vậy. Nó vẫn cười, giọng thì như xé toạc không khí yên tĩnh xung quanh ” Nó nói mà như bị ai đó gim` lại :”anh văn cứu em…” Không thể suy nghĩ gì được, em chạy vào, giữ lấy đầu nó. Tát nhẹ vào má :”mày làm sao thế? Ngọc. NÓ vẫn không trả lời. Lại nhớ đến chuyện ông thầy. Văn kêu mẹ :” mẹ mang hương vào đây thắp nhanh.” Mẹ Văn chạy vội lên tầng 3 vào phòng nhỏ để lấy. Văn tát mạnh vào má nó thì bất chợt nó mở mắt trừng trừng nhìn Văn Đột nhiên Văn thấy lạnh hết sống lưng. Mẹ đã mang hương vào, mùi hương dày đặc đến ngạt thở. Cái Ngọc bỗng lịm đi ….

Ngôi Nhà Ma Ám – Cây Vừng Bên Cửa Sổ Chap 9


Cả tối hôm đấy, gia đình em ngồi họp với nhau. Bố mẹ em dặn 2 anh em là chuyện này không để cho ai biết, kể cả ông bà nội ngoại. Im lặng thật lâu, bố em nói :”bố tính thế này, các con nghe nhé! việc đào bới để tìm bộ xương quả thật là bất khả thi. Tìm được đã khó mà nếu tìm được mà không còn nguyên vẹn thì làm sao đây. Tối nay 2 mẹ con nằm ngủ với nhau, còn 2 bố con mình xuống bàn chuyện. Mọi sinh hoạt vẫn như bình thường. 2 đứa không được nghỉ học. ” Bố quay sang mẹ nói :”em cứ làm như mọi ngày, có chuyện gì thì gọi cho anh, việc kinh doanh nếu dừng bây giờ thì mất khách hàng ngay”
Nói lời, bố em kêu em xuống và mang laptop theo. Tay cầm cái kính và đứng dậy mang theo cả cuốn sách.

Cuốn sách em đã dịch được gần hết rồi, vì đa phần là hình ảnh… em xin được dấu cuốn sách này cho đến phút cuối. Hôm trước em có tung lên mạng hình ảnh và nội dung của cuốn này thì có mấy người muốn mua nó
Sáng hôm sau cái Ngọc lấy xe của Diễm đi học, nó qua luôn nhà Diễm để chở nó. 9h em mới dậy, đang hoa mắt vì ánh nắng xuyên qua cửa lớn, len lói qua cái dèm cửa. Em thấy tin nhắn của diễm :”chiều đi chơi ở Royal anh nhé. Em mời :” Thấy tin nhắn của gái em liền tỉnh hẳn người quên cả cái nội dung kinh dị ở cuốn sách :
“diễm ak, anh vừa ngủ dậy. chiều muộn em nhé. vì anh còn học nữa. Mà thích anh sao mà rủ anh đi chơi thế ”
chưa đầy 1 phút thì có tin nhắn đến :”haha, anh chưa tỉnh ngủ ak. EM muốn cảm ơn anh về chuyện hôm trước chở em về nhà” HÓa ra là em tưởng bở các thím à. Em thấy bố vẫn đang ngủ, trên tay là cuốn sách, em chạy lên tầng 3 gọi mẹ thì mẹ đã đi lúc nào rồi. Mẹ có làm bữa sáng cho 2 bố con rồi mới đi làm.
Ngày hôm đó là ngày vui nhất trong mấy ngày gần đây của em. Buổi chiều sau khi học em gọi vội cho DIễm :”em ơi, anh xong rồi nè, em ở đâu, anh qua chở nha ” Con bé hí hửng nói ” anh qua royal đi, em đang ở đây rồi” Đi theo tiếng gọi của tình yêu em chạy một mạch qua đó. Gặp nó ở ngay cái sảnh lớn vào ấy. thấy nó vs cái Ngọc đang cười toe toét ở đấy.
THấy em, cái Ngọc gọi lớn :”anh hai, em ở đây này ” mỉm cười vs 2 đứa chúng nó, em chạy tới. Nó cười thầm :”anh trai em hôm nay ăn mặc bảnh quá nha, mọi hôm em có thấy anh mặc áo sơ mi đâu ”
Cái Diễm thấy thế đỏ mặt cười, hình như là Diễm biết em thích nó rồi thì phải. Vào đó chơi quả thật chán chết, em không ưa máy chỗ mua sắm như này, bình thường nếu xem phim thì 2 anh em rủ nhau vào KengNam xem cho tiện.
Bọn em chơi linh tinh ở đó khoảng 1 tiếng thì chúng nó kéo em lên tầng trên ăn lẩu. Một cái nồi lẩu 3 người mà nó lấy 700k. nhìn 2 đứa ăn ngon lành. Diễm ngồi đối diện với em. con bé đó có cách cầm đũa rất đẹp, khi ăn thì miệng khép mà không ra tiếng. Nồi lẩu nogns, làm mồ hôi nó lăn trên làn da trắng chảy từ cổ xuống ngực
Ngọc thấy em vậy nó nói to :”anh văn nhìn người ta kỳ thế, anh thích nhỏ DIễm à ” Lúc đó em không phản ứng kịp, cái Diễm thì càng ngại, nó đỏ mặt lên luôn. Em ậm ừ nói :”à, ừ đấy, mày giúp anh cua Diễm anh mời mày xem phim cả tháng ” . Ngọc cười to :”hahah, anh hứa rồi nhá, có cái Diễm làm chứng, em sẽ tác hợp cho hai người :”
Thực sự em cũng thích Diễm, 1 đứa con gái gốc Hà Nội, nghe Ngọc nói nó còn có 1 đứa chị nó, kém em 1 tuổi. Diễm dễ thương, có phần tiểu thư. Sau khi ăn xong, em kêu phục vụ đến thanh toán, Diễm nhanh cầm lấy hóa đơn và đưa tiền luôn. Em cũng chẳng đòi trả tiền làm gì vì nhỡ đòi mà Diễm đồng ý thì đi tong của em gần triệu bạc.
Lúc ăn xong tầm 7h rồi, bố mẹ vẫn chẳng thấy gọi cho 2 anh em. Cái Ngọc nói với em :”anh văn hộ tống bạn em về nhé, em bắt taxi về trước, mẹ kêu em phải về luôn ” em nghĩ thầm :”con bé này được, rất hiểu anh”
Em gọi taxi cho Ngọc, rồi em hộ tống Diễm về nhà, giá mà lúc đó cái Ngọc lấy xe đi về thì giờ em có cơ hội trở diễm rồi. Trên đường đi ấy, em đi ra phía ngoài, để Diễm đi bên trong. Diễm nói nhiều lắm, đến đoạn đèn đỏ ở trên đường Láng ấy Diễm quay sang em nói :”anh Văn trước thi đại học được mấy điểm toán “? Em lúc đó sĩ diện nói lên :” 9 toán em à, lẽ ra được 10 cơ nhưng mà a bị trừ vì trình bày xấu ” Diễm tủm tỉm cười :”anh giỏi thiệt, em thì dốt lắm, bố em tìm gia sư cho em mà em mãi không khá được ”
sĩ diện lần 2 :”vậy để anh dậy em cho. nếu mà em không giỏi toán thì em muốn phạt anh gì cũng được.”
Tức thì đèn xanh bật lên, em lại đi bện cạnh Diễm. Lúc qua nhà Diễm thì cũng muộn rồi, Diễm kêu là “thả em ở ngoài ngõ thôi. Anh về trước đi ” Diễm đi được 3 bước thì quay lại :”anh nói rồi nhé, tối mai 8h qua nhà em dậy em toán ” Em chưa kịp trả lời thì bé Diễm chạy nhanh vào ngõ.
Em chưa kịp khép nụ cười lại thì có đứa gõ nhẹ vào vai em ” ông bạn định lừa con gái nhà lành à, đi xe wave mà đòi tán gái hả” Em quay lại nhìn thì một con bé ngang tuổi em nhưng ăn mặc sì teen lắm. Nhá nhem tối “em chẳng nói năng gì, chỉ nhớ cái giọng của nó. Nó hét to :” đồ nhà quê” Câu nói cũng chạm nhẹ vào lòng tự trọng của em. Vì xuất thân em cũng từ quê mà ra.
Hình ảnh con bé láo xược ấy cũng tan theo khi mà hình ảnh diễm cứ hiện ra. Về đến nhà thì cái Ngọc đã chạy ra mở cửa. Nó dí dỏm hỏi :”anh thấy thế nào? bạn em thế nào? được chứ? nó vừa nhắn tin cho em đây? ”
Cho xe vào gada ô tô, bên cạnh là con xe bán tải của gia đình em. cái Ngọc và em đều chung 1 model xe, Mẹ thì đi Airblade.
Em vội kéo vai cái Ngọc :”đâu đâu, đưa anh, nhanh ” Đùa chứ lúc đó em chẳng quan tâm nhà mình đang xảy ra chuyện gì nữa. Em vào phòng, cầm điện thoại của Ngọc, đang đọc xem chugns nó nhắn gì, thì có tin nhắn của em. Mở ra thì thấy Diễm sms cho em :”anh ơi về chưa?” em reply luôn :”anh về rồi, hôm nay ăn no quá em à ” Diễm :” hôm nay em thấy anh lịch sự hôm bữa trước, em ấn tượng với khả năng nấu ăn của anh lắm ”
EM :” hehe, cũng bình thương, anh còn nhiều tài lẻ lắm, mà tối mai anh đến nhé, ”
Diễm :”hả anh đến thật à. ”
Em nghĩ mình bị troll rồi. EM reply :”uh, dù chết anh cũng đến. bố anh bảo đàn ông nói phải giữ lời ”
Diễm :”anh không đi chơi vs bạn gái à? em sợ làm phiền anh ý”
Hôm đó em và Diễm nhắn tin rất nhiều, 1 thằng FA giờ có bạn gái để nhắn tin thứ vị phết.

___________

Lúc em xuống tầng dưới thì thấy bố mẹ em đang ngồi đó, mặt có vẻ hơi buồn, cái Ngọc thì lấy điện thoại của em rồi chạy lên phòng, nó còn trẻ con quá nên chuyện này cũng không cần nó tham gia. Bố em đặt cuốn sách lên bàn và nói :”ngày mai bố về quê chú C một chuyến, tiện thể gặp ông bạn ở đó luôn, mai văn đi học về thì qua chỗ mẹ giúp mẹ được gì thì giúp ” Ngoài trời tối đen như mực, tuy là ở khu đô thị ấy mà đèn điện thì mập mờ, người đi đường thì ít, đa phần chạy xe máy.

Ngôi Nhà Ma Ám – Cây Vừng Bên Cửa Sổ Chap 8


Em đang chăm sóc Ngọc ở Việt Đức, bác nào muốn gặp em hok?
Chắc do văn em kém nên các bác nói em viết nhảm nhưng kệ các bác, em viết những gì mà em cần phải viết!

Tiếp tục…. Cái Ngọc sau một hồi dãy dụa thì nó nằm yên, hai mắt nhắm tịt, mồm nó sủi ra một ít nước bọt đen xì, tanh rình. Ông thầy kêu mang cái túi của ổng ra đây, em chạy ra cầm cái túi, cái túi làm bằng lụa, hoa văn kiểu cung đình rất đẹp. Ông cầm lấy túi và lục tìm thứ gì đó! Bố mẹ em chỉ biết đứng nhìn con gái, mẹ em hỏi :”thầy ơi, bé Ngọc có sao không? con lo quá ” Ông sư nói :”con ma này đang ngụ ở thân thể con gái con, để thầy lấy nước của phật cho uống” Nói là nước phật nhưng khi ông mở nút ra thì có mùi của rượu, bác hà và mùi hắc hắc. Em chỉ biết nắm lấy hai tay nó, thằng anh vô dụng, thỉnh thoảng nó giật giật ấy
Sau khi Ngọc uống xong, nó tự yên co dúm người lại, nó đòi vùng dậy, từ ngườ nó phát ra một luồng khí lạnh bay ra ngoài. Ông thầy bảo :”được rồi, con ma đã không còn ở trong cơ thể con gái con nữa, nhưng đây chỉ là biện pháp tạm thời” Hiện con ma nữ đó đã bị tiêu hao âm khí nhưng nó sẽ quay lại quấy dầy nhà con trong mấy ngày nữa Các con cứ mang dải băng này bên người để phòng thân.
“thưa thầy vậy lâu dài nhà con phải làm thế nào”. Mẹ em cất tiếng… Ổng nói:” nhân quả nhân quả, muốn hóa kiếp cho nó chỉ còn đợi cho người đã yểm nó qua đời, hoặc là ta phải tìm được hài cốt của nó rồi mang lên chùa siêu độ chúng sinh
:”chúng con chỉ là người trần mắt thịt, không hiểu chuyện ma quái, mong thầy giúp nhà con. tốn bao nhiêu con cũng chiu, chỉ cần bình yên là được” giọng bố em trầm trầm đừng từ đằng sau. Theo như lời kể của oan hồn nhỏ cho ta biết thì người chủ trước đây có duyên căn nặng với cả 2 oan hồn này. Ông ta (tức chú C ấy) chính là bạn của gia đình oan hồn nhỏ. Oan hồn nhỏ này sẽ theo thầy về chùa, nó muốn xin lại những món đồ của nó để mang theo. Em hỏi :”nhưng con không biết là đồ gì ạ” ổng kêu :” hãy đi theo nó, nó chỉ cho ” Bỗng nhiên tiếng ngao ngao của con mèo đen từ tầng 3 vọng xuống, nó lên tầng 3 lúc nào không hay. Bố em kêu :” Văn, con lên xem thế nào. Cẩn thận nhé, bố ở đây vs Ngọc”
Vâng lâng bố em vội lên tầng, lúc em đứng trước cửa để mở cửa vào phòng, con mèo quấn vào chân em như kiểu dẫn em theo nó ấy. Nó bỗng dừng lại trước cánh tủ, và ngước nhìn. Em hiểu nó muốn lấy gì. Em mở cửa rồi mang mấy con búc bê bên trong. thực sự nếu em gái em nhìn thấy mấy con này chắc nó cũng mang vào phòng rồi, mọi chuyện xảy ra nhanh quá em chưa kịp kể với nó Em tưởng là xong rồi nhưng con mèo nhất quyết không chịu rời phòng, nó đi vòng quanh chân em rồi nhảy lên cái hộp nhỏ ở góc phòng. Em cầm cái hộp nhỏ lên , tay vẫn run run Con mèo chạy xuống tầng luôn, em theo sau nó. Ông sư bảo :”đây là vật duy nhất còn sót lại của bố hồn ma” và còn nói ” đây là vât bất ly thân của bố nó, nó muốn em giữ lại” Em càng run hơn. EM nói :”con không giữ đâu ” em vất xuống bàn. Bố em thấy vậy mở ra thì bên trong có một cuốn sách. Bìa được đóng gọn gàng, nhưng cũng đã mờ đi bởi bụi. Bố em không nói gì, đặt cuốn sách ngay ngắn lại hộp.
Bố em nói :”em nghĩ xác của nó dải ở gốc cây thì có thể đào lên được không? Chứ việc đợi người yểm chết đi thì sao được ” Ông thầy nói :” việc đó thầy cũng đã nghĩ đến nhưng mà việc thân xác nó được chia làm 7 phần đảm bảo cho việc tìm thấy nó rồi ghép lại sẽ rất khó khăn. Người yểm này cao tay nhất trong số những người ta biết. Họ dùng thuật hóa đổi chéo. Nghĩa là bàn tay phải đi với cánh tay trái, hay bắp chân cũng thế (nôm na cho các thím hiểu thế, thực sự thì ông ấy nói hay hơn nhiều, và nhiều từ em không rõ nghĩa) Nếu việc tìm thấy nhưng ghép lại sai thì càng làm cho nó căm hận hơn. Ông trầm ngâm nói :”con hãy cùng cả nhà suy nghĩ trọn 1 ngày. Rồi sau đó quyết đinh là ở con. Ta không thể làm hơn được ”

Bố em cám ơn thầy, không quên lấy xe chở ông ấy về. Sau này em nghe thoáng qua mẹ em kể thì hôm đó gia đình mình tốn gần trục triệu rồi.
Bổi tối hôm đó, không khí trong nhà trầm hẳn đi. Cái Ngọc cũng tỉnh nhưng nó còn mệt lắm. Nó nói vs em là chẳng biết gì, chỉ biết là nó cảm thấy có ai đó đang kéo nó ra khỏi cơ thể.
Bố em gọi em ra cùng xem cuốn sách đó, cuốc sách viết bằng chữ tàu, bố kêu em lên mạng dịch. Đọc thì hình ảnh chiếm hơn 8 phần, chữ chiếm gần 2 phần thôi. Em nói qua về hình ảnh, sau này em sẽ update luôn. Chính vì cuốn sách này mà nó ảnh hưởng nhiều đến suy nghĩ của em lắm.
Hình ảnh được miêu tả trong cuốn sách là vẽ một người con gái khỏa thân. Trang tiếp theo là hình người đó bị giết khi đang ngủ. Đó là khi đang ngủ thì cầm dao đâm vào ngực ấy! Con dao được miêu tả là làm bằng sừng voi nhé! Những trang còn lại là hình ảnh các phần trên cơ thể, có đo cả tỷ lệ luôn. còn điều kinh dị nữa là :”sau khi chia cơ thể thì chọn ngày trăng giằm chôn các bộ phận này ở dưới gốc cây, hoặc cái giếng đào
Tầm khoảng hơn 8h pm thì bố em gọi điện cho chú C, bố kêu cả nhà yên lặng và bật loa ngoài :” alo tôi đây. có chuyện gì vậy” Bố em nói :”hồi chú ở đây có thấy điều gì lạ không”. Chú C im lặng một thoáng rồi nói :”không thấy chuyện gì cả, chắc là do nhà mới nên gia đình chưa quen thôi. AI chả vậy” Xong bố em nói:”chú C này, tôi có ý định sửa lại căn nhà, tôi muốn gặp chú để hỏi về kết cấu của căn nhà, dù gì chú cũng là chủ nhà trước. Chú giúp được tôi thì tốt quá Bố em thản nhiên như không ấy. Chắc là kinh nghiệm nhiều năm rồi. Chú C từ chối luôn với lý do là đang ở quê, sức khỏe yếu nên không đi lại được

Ngôi Nhà Ma Ám – Cây Vừng Bên Cửa Sổ Chap 7


Chuyện sư thầy đến cúng tiếp tục: Sau khi tầm 2 h chiều nhà em ăn cơm xong. Ông thầy đang ngồi dở mấy cuốn kinh ra để chuẩn bị. Bỗng từ trên tầng 3 một con mèo đen xì đang lững thững bước xuống. Nó nhìn chằm chằm vào ông sư. Cái Ngọc kêu :” ủa, con mèo ở đâu vậy? ” Chưa kịp dứt lời ông thầy chặn lời Ngọc :”con đừng động vào nó, kệ nó, thầy mời nó vào nhà đấy ” Cả nhà em không hiểu chuyện gì xảy ra. Ông thầy kêu cả gia đình ngồi xuống nền nhà, tay chắp vào, ổng nói trong quá trình làm lễ tuyệt đối không được gây ra tiếng động, rồi ông kêu mỗi người buộc vào bụng cái dải màu như đã buộc vào cây ấy. THầy giải thích :” con mèo là oan hồn nhỏ, mượn xác con mèo để vào nhà, chỉ có cách này nó mới vào được nhà bởi vì oan hồn bị yểm kia quá mạnh không thể đường hoàng vào nhà được , còn dải màu sẽ đánh lạc hướng các oan hồn, chúng sẽ không nhìn thấy các con được nữa ”
Sau đó cả nhà em ngồi xuống làm như thầy nói. Trên cái bàn lễ là 9 ngọn nến sắp theo âm dương bát quái ấy, bắt đầu sư thầy tụng kinh. Cả gia đình em chỉ kêu ” nam mô a di đà phật” nhại lại lời ông thầy ấy. Đọc được một lúc thì con mèo sà vào lòng sư thầy, nó kêu ngao ngao mà đau lòng như kiểu nó muốn nói là chết oan ấy. Tầm vài phút sau bỗng ông thầy quát lớn :” nhà người đã vào nhà sao không ra mặt? ” Bỗng đâu một làn gió lạnh thấu xương từ cửa lớn xông vào, nó mang thèo cái mùi của đất, mùi hôi của thịt chuột thối ấy các thím.
Lúc đó tất cả các ngọn nến đều tắt hết. Ông thầy kêu :”mau mau, thắp nhanh…” em đơ người, bố em lúc đấy vội chạy lấy bật lửa để thắp nến, cái Ngọc thì run bần bật. Lúc đó nó khóc rồi Rồi thì bước chân mỗi lúc một rõ, nỗi sợ hãi vô cùng trong em. Ông thầy nói lớn :” nhà người tên gì, bao nhiêu tuổi, vì sao lại chết” ….
Cái Ngọc tự nhiên đứng dậy, người như vô hồn. Một giọng chua chát, khàn khàn như bị chặn họng lại từ cái Ngọc :”tao tên Phượng, năm nay tao 19 tuổi, tao chưa chết ” Cả nhà em chỉ biết đọc liên hồi nam mô a di đà phật. Vì trước lúc đó, ổng kêu là nếu nó có nhập vào ai thì cự kệ cho nó nhập để thầy hỏi rõ ngọn ngằn thực hư thì mới hóa kiếp cho nó được. Nhìn thấy đứa em gái như vậy, em vừa sợ vừa đau.
Con Ngọc nói xong rồi cười một tiếng lớn làm con mèo ngồi trong lòng ông sư xù cả lông lên, nó kêu gào thảm thiết, ông sư thầy thấy thế mội ghì chặt lấy nó. Ông kêu :” nhà ngươi đừng sợ, đã có phật ở đây thì người sẽ sớm đầu thai”
Lúc đó con mèo không kêu nữa mà nó run run kiểu trời rét dưới 8* C ấy.
Sư thầy hỏi tiếp:” ngươi còn sống sao không chịu làm điều thiện mà cứ gây điều ác thế, phá phách người khác là có tội. Sau sẽ không được đầu thai”
Ông thầy vừa nói vừa lấy ngón cái bấm mạnh vào trán cái Ngọc, cái Ngọc giãy giụa không không thể thoát khỏi ngón tay của ổng. Nó vùng vẫy một lúc thì thoát ra được, nó cầm cái bàn hất tung lên, tất cả nến đều tắt, bố em đi nhặt từng cái rồi thắp lại… Cái Ngọc quát lớn :”thằng kia, mày muốn chết à ” Tức thì nó nhảy bổ vào bố em, ông Thầy đứng giữa ngăn lại, tái vào má nó liên tiếp 3 phát liện. Em tức nổ đom đóm mắt, định phang ông này trận khi xong việc.
Một tay ổng ấn vào trán, một tay ra hiệu em trói cái Ngọc lại. Cái Ngọc dãy dụa dưới sàn nhà. Em thực sự thương nó lắm. Cái Ngọc thở hổn hển trên sàn. Ông ấy hỏi tiếp :”mày đã chết rồi biết chưa. đây đâu phải thân xác của mày. Có phải mày giết con chủ nhà trước không” Cái Ngọc lắc đầu lia lịa, nó bắt đầu chảy mồ hôi dù trong phòng rất mát. Ổng nói :”không nói tao đánh mày này” vừa nói ông vừa đánh nó, sau ông hỏi :”có đau đớn không? mày có nói không”.
Cái Ngọc lắp bắp :”phải, là tao. tao phải giết nó” “đó là nhiệm vụ của tao”. Lúc đó mẹ em thương con gái, tay xoa bàn tay của nó… môi nó nhợt nhạt, tím tái. Ông thầy hỏi tiếp :”thân xác của mày ở đâu? mày có muốn siêu thoat không”? Cái Ngọc nó nhắm mặt lại như đang ngủ ấy. Ông thầy và vào miệng nó mấy phát. Nó tỉnh dây, ông hỏi câu tương tự. Nó trả lời :”thân xác chia làm bẩy, mỗi phần một gốc cây. Tao chưa chết sao siêu thoát được ”
Đây là lần thứ 2 ông sư đánh em gái em…